http://dotchuoinon.com/2009/02/23/la...1%BB%AF-khong/
Làm sao để nhận chữ “Không”?
Chào các bạn,
Có một nỗi sợ hăi đè nặng trên nhiều người trong chúng ta từng phút, từng ngày, cả đời, dù là thường khi họ không nghĩ đến và biết đến. Đó là nỗi sợ bị chối bỏ, sợ không đạt được cái đang nhắm đến. Nói chung là sợ chữ “Không”—không chấp nhận, không đồng ư, không được, không thành.
Rất nhiều quyết định ta làm trong ngày v́ sợ chữ “không,” mà chính ta cũng không nghĩ đến. Đọc thông tin về học bổng, có cảm tưởng “không tới lượt ḿnh,” bèn đọc qua mục khác. Đọc thông tin về tuyển dụng công việc, cũng thế. Đó là chưa nói đến không đi t́m việc và không gửi thơ xin việc đi đâu cả, v́ “ḿnh không có liên hệ lớn th́ vô sao được.” Tối ngày làm thơ “đời tôi cô đơn,” v́ “yêu nhiều, nhưng làm quen th́ chẳng dám bao nhiêu.”
Bao nhiêu năm mơ tưởng làm chủ công ty của ḿnh, nhưng vẫn cứ mơ hoài v́ “chưa đủ kinh nghiệm làm ăn.” Và bao nhiêu trẻ em bỏ học v́ tin rằng ḿnh không đủ sức để học hành ǵ cả?
Có lẽ ai trong chúng ta cũng đă bị chữ “không” cản trở rất rất rất nhiều lần trong đời. Nhưng tại sao ta lại sợ “hắn” đến thế? Mời cô ấy đi ăn th́ cùng lắm là cô ấy nói không, có động đất đâu? Gởi thơ t́m việc th́ cùng lắm là mất một lá thơ và tí tiền tem, mắc ǵ mà sợ? Nhưng sự thực là chữ “không” làm rất nhiều người “đông lạnh.” Sở dĩ như vậy là v́ chữ “không” có ma lực làm ta phải đối diện chính ḿnh, đối diện giới hạn của ḿnh, đối diện cái bất toàn của ḿnh, cái yếu đuối của ḿnh.

Ái da!
Nhưng đây là điểm cốt yếu—dĩ nhiên là con người th́ giới hạn, bất toàn, và yếu đuối. Superman chỉ có trong tiểu thuyết và xi-nê. Con người tự nhiên không cao quá 2 thước, không nặng quá 100 kg, không sống quá 100 trăm, không nhảy cao quá 3 thước, sống không thể không bệnh. Ta không phiền hà ǵ với những giới hạn này cả, th́ mắc mớ ǵ ta phải ngại t́m việc không được, mời người không đi, nói người không nghe? Cuộc đời của ta, từ đầu đến cuối đương nhiên là bao vây bởi chữ “không,” tự nhiên như cây cỏ. “Không” th́ rất dễ–chỉ cần không ăn, không học, không làm, th́ đương nhiên là ḿnh sẽ có tất cả những cái không khác của thế giới. “Có” th́ mới đáng nói.
Hơn nữa, những chữ “không” mà ta nhận được hàng ngày, thường chẳng ăn nhập ǵ đến giá trị của ta cả. Xin việc không được, không phải là ḿnh yếu, nhưng có thể là v́ công việc đó đă vào tay người khác trước khi ḿnh nộp đơn, hay tài năng của ḿnh không thích hợp với việc đó bằng các việc khác. Bán mà người không mua, không hẳn là ḿnh không biết bán, mà v́ người ta chưa cần cái ḿnh đang bán. Mời người đi không được, có thể v́ người ta đă có ai đó trước rồi. Không có lư do ǵ mà mỗi khi nhận được chữ “không”, ta cứ phải đập đầu vào tường: “Lỗi tại tôi, lỗi tại tôi.”
Lại nữa, ở đời đương nhiên là ta gặp “không” nhiều hơn “có,” v́ thường là có 100 lá đơn xin việc cho chỉ một việc, 10 công ty mới th́ khoảng 2 công ty thành công, 10 người khách th́ khoảng 2 người mua hàng, 5 cây si th́ chỉ một cây được chọn. Cứ theo xác suất mà tính th́ ai trong chúng ta cũng gặp “không” nhiều hơn “có.” V́ vậy, thay v́ cứ ngồi đó mà suy nghĩ nhảm nhí về “cái dở của tôi,” ta cần phải biết suy tính logic và khoa học hơn. Nếu trung b́nh có khoảng 100 lá đơn xin việc cho 1 việc, th́ tôi cứ gởi 100 lá đơn ra ngoài, như vậy gần như chắc chắn là sẽ có được một việc làm. Nếu tôi chuẩn bị nghiên cứu kỹ càng trong khi viết đơn, th́ có thể tăng xác suất thành công lên gấp 3, tức là nếu gởi 100 lá thơ đi, có thể được 3 nơi mời đi làm. Nếu tôi c̣n vận dụng các đường giây quen biết để t́m việc, có thể tăng xác suất lên gấp đôi nữa, tức là khoảng 15 lá đơn th́ được một việc.

Đợi năm tới đấu lại thôi
Hơn nữa, ta c̣n phải biết nh́n chữ “không” một cách tích cực theo xác suất:
Mỗi chữ “không” là một bước tiến gần đến “có”. Sáng nay đă 3 bà khách không mua ǵ rồi, cùng lắm là một hai bà “không” nữa th́ nhất định phải đến bà “có.” Đă 20 lá thơ t́m việc rồi, không được ǵ, cùng lắm là 10 lá nữa th́ cũng phải được việc ǵ đó. “Có” là quán trọ để ăn, ngũ và nghĩ ngơi, phía trước; “không” là những bước đi hiện thời; không thể đến được quán “có” nếu không có những bước “không.” Cho nên, ta phải biết cách đếm chữ “không” một cách tích cực—một không, hai không … mười không … mười lăm không … hmm.. vậy th́ “có” cũng gần lắm rồi.
Ngoài ra, mỗi lần được một chữ “không” ta lại học thêm một tí kinh nghiệm. Sau 15 lá đơn xin việc không kết quả, ta đă học thêm được rất nhiều kinh nghiệm t́m việc, để nâng xác suất từ mức trung b́nh 100/1 thành mức rất cao 10/1. Nếu v́ lư do may mắn nào đó mà ta đă được công việc ngay từ lá đơn đầu tiên (như là nộp đơn vào công ty do mẹ làm chủ), ta đă không thể học được một tí kinh nghiệm t́m việc nào. Mà kinh nghiệm chính là vốn liếng không bao giờ mất, không bao giờ hao ṃn. Bạn không thể nói trước được là trong tương lai, một kinh nghiệm nhỏ nào đó ḿnh có—như là kinh nghiệm làm tiếp viên nhà hàng—lại có thể giúp ḿnh trong một việc lớn nào đó—như là được mời hùn vốn mở một nhà hàng lớn.
V́ vậy, những người bị chữ “không” làm đông lạnh, thật rất đáng tội nghiệp. Nguyên do chỉ v́ họ không hiểu được tính xác suất của đời sống và không hiểu được ư nghĩa thực sự của “không”—một bước tiến về cái “có”. Cuộc đời họ trở thành nghèo nàn và thụ động một cách đáng thương. Cả một thế giới rất rộng lớn, rất nhiều cơ hội, rất nhiều thử thách ngoài kia, các bạn ạ. Ta chỉ cần mở cửa bước ra đường, dấn thân vào đời một tí, là sẽ khám phá được bao nhiêu điều hay đẹp, và bao nhiêu người hay đẹp.
Sau cùng, ḿnh muốn để lại với các bạn một câu hỏi. Dĩ nhiên là ta biết nói với ta, “Không là một bước đến gần có.” Nhưng nếu một người bạn đang cố đẩy một công việc ǵ mà cứ bị hỏng, ta nói, “Hay lắm. Cố đi. Làm hoài th́ cũng phải được. Ḿnh rất phục tính kiên tŕ của bạn,” hay là ta thầm nói, “Chẳng biết ǵ hết mà cũng đ̣i làm”? Và khi trả lời câu này, bạn nên nghĩ đến việc làm thế nào để giáo dục trẻ em thành năng động và tích cực.
Chúc các bạn một ngày vui vẻ.
Mến,
Hoành
© Copyright 2009, TDH
www.dotchuoinon.com
Licensed for non-commercial use
Chuồi bài tư tuy tích cực:
http://dotchuoinon.com/2009/04/10/ch...h-c%E1%BB%B1c/